Vi rút viêm gan C (“HCV”), nguyên nhân của
bệnh viêm gan C có thể dẫn đến những căn bệnh hiểm nghèo và mãn tính như
ung thư gan, xơ gan…
Tuy nhiên, viêm gan C vẫn chưa có vắc xin phòng ngừa, diễn biến bệnh
âm thầm nhưng gây hậu quả nghiêm trọng và chi phí chữa trị cao khiến
việc điều trị căn bệnh này gặp nhiều khó khăn.
Vô tình phát hiện bệnh
Nhiễm vi rút viêm gan C không gây ra những triệu chứng rõ rệt, ngay
cả các bác sĩ cũng khó chẩn đoán chính xác nếu chỉ thông qua thăm khám
lâm sàng thông thường. Việc chẩn đoán xác định phải cần đến các xét
nghiệm.

Bệnh nhân viêm gan C phải tuân thủ phác đồ điều trị của bác sĩ để có kết quả tốt - Ảnh: Getty image
|
Bệnh nhân nữ M.H (32 tuổi, nhân viên văn phòng) đang điều trị viêm
gan C tại Khoa Truyền nhiễm, Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội, cho biết: “Tôi
vô tình đi khám sức khỏe vì nghĩ mình bị viêm dạ dày do ăn kém. Đi khám
và làm xét nghiệm mới biết là nhiễm vi rút viêm gan C. Bệnh này tôi chưa
từng nghe nói bao giờ. Trước khi được phát hiện, tôi thấy mệt, khó
chịu, ăn uống kém, đau mỏi người và da mẩn ngứa nên đi khám sức khỏe.
Nói chung các biểu hiện cũng không nặng, không nghĩ là bị bệnh gan”.
Theo PGS-TS Trịnh Thị Ngọc, nguyên Trưởng khoa Truyền nhiễm, Bệnh
viện Bạch Mai: “Trong số các bệnh nhân điều trị viêm gan tại khoa, bệnh
nhân bị viêm gan C chiếm tỷ lệ khá cao, khoảng 15%. Đáng lưu ý, viêm gan
C diễn biến âm thầm và gây các bệnh lý ngoài gan (da liễu, tim, thận);
khi đi khám, làm các xét nghiệm mới biết nguyên nhân gốc là do viêm gan
C”.
Các xét nghiệm cần thiết để chẩn đoán bệnh viêm gan C bao gồm: xét
nghiệm xác định tình trạng và mức độ viêm gan, xác định tình trạng và
tải lượng vi rút viêm gan C, xác định biến chứng của bệnh. Không phải
bệnh nhân nào cũng phải làm tất cả các xét nghiệm này mà tùy thuộc vào
sự chỉ định của bác sĩ nhằm phục vụ yêu cầu chẩn đoán và chọn phác đồ
điều trị.
Chưa tuân thủ điều trị… do chi phí
Bệnh viêm gan C có nhiều biến chứng nguy hiểm nhưng nếu được phát
hiện sớm, điều trị đúng thuốc và đúng cách thì có thể chữa được. Tuy
nhiên, chi phí điều trị hiện nay của bệnh viêm gan C còn khá cao do sử
dụng các loại thuốc đặc trị và thời gian điều trị lâu dài từ 6 tháng đến
2 năm tùy theo tình trạng của bệnh.
Cũng theo bệnh nhân M.H chia sẻ: “Tôi được biết bệnh viêm gan C phải
điều trị lâu dài. Hiện đã điều trị 9 tháng, mỗi tháng tôi phải tự chi
trả khoảng 10 triệu đồng. Đây thực sự là gánh nặng lớn đối với tôi cũng
như gia đình”.
Theo PGS-TS Ngọc, hầu hết các bệnh nhân chưa tuân thủ theo phác đồ
điều trị bệnh một cách đầy đủ là do việc điều trị cần thời gian dài,
bệnh nhân không đủ kiên nhẫn và một phần nữa do chi phí điều trị. Chi
phí trung bình cho tiền thuốc khoảng 3 - 5 triệu đồng/tháng cũng là khó
khăn cho nhiều bệnh nhân khi điều trị lâu dài. Nhưng nếu có sự hỗ trợ
chi phí từ cơ quan bảo hiểm y tế để người bệnh được điều trị liên tục và
tiếp cận với loại thuốc phù hợp với bệnh lý thì việc điều trị sẽ trở
nên đơn giản và đạt được hiệu quả cao hơn.
Tuy nhiên, hơn ai hết, chính bản thân mỗi bệnh nhân phải cố gắng,
kiên trì tuân thủ một cách chặt chẽ phác đồ điều trị mà bác sĩ chỉ định
thì mới mong điều trị khỏi được căn bệnh này. Trước đó nữa, việc phòng
ngừa để đừng mắc bệnh và chủ động tầm soát để kịp thời phát hiện nếu bị
nhiễm bệnh là điều cần thiết.
Các bệnh về Viêm Gan C
1)Viem gan C cấp tính
Thông thường từ 7 đến 8 tuần sau khi bị lây bệnh, khoảng 30 % bệnh nhân viem gan C
bỗng dưng cảm thấy hơi khó chịu như những cơn cảm cúm sơ sài. Bệnh
không tấn công gan một cách "ồ ạt" hoặc tàn phá một cách dữ dội, nên gần
như sẽ không ai thiệt mạng một cách "bất đắc kỳ tử" vì căn bệnh này.
Một số bệnh nhân có thể bị nhức đầu, mệt mỏi, đau nhức khớp xương và
bắp thịt. Nhiều khi họ cũng cảm thấy buồn nôn, khó chịu, đau bụng, tiêu
chảy, ăn kém ngon, xuống ký. Đôi khi bị sốt hoặc nổi ngứa. Khoảng 30%
bệnh nhân viem gan C da và mắt trở nên vàng
(jaundice). Các triệu chứng này thường kéo dài từ 6 đến 8 tuần và từ từ
thuyên giảm, rồi hoàn toàn biến mất sau một thời gian ngắn. Bấy giờ,
bệnh có thể sẽ nằm vào giai đoạn a) "ngủ yên", không hoạt động (dormant,
less active), hoặc b) tiếp tục tăng trưởng (chronic active).
Cho tới nay, người ta vẫn chưa rõ, nguyên nhân và điều kiện nào sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến "số phận" của bệnh nhân viêm gan C.
Nghĩa là ai sẽ được may mắn nằm trong trường hợp "ngủ yên", và ai sẽ
tiếp tục bị bệnh viêm gan tàn phá cơ thể của mình. Nhưng một điều chắc
chắn là khoảng 80 đến 90% bệnh nhân một khi bị lây bệnh viêm gan C mặc dầu sống rất khỏe mạnh, sẽ từ từ đi vào giai đoạn nguy hiểm hơn: bệnh viêm gan C mãn tính.
2) Bệnh viêm gan C mãn tính
a)Triệu chứng sơ khởi
Mặc dầu gan mỗi ngày một "yếu" đi, đa số bệnh nhân trong thời gian này
vẫn chưa có bất cứ một triệu chứng nào đáng kể. Chỉ khoảng 6% bệnh nhân viêm gan C
mới có một vài triệu chứng tiêu biểu. Nhưng những triệu chứng này cũng
rất mơ hồ và rất nhẹ, nên thường không được để ý tới. Triệu chứng thường
xuyên nhất là mệt mỏi, thường vào xế chiều. Khả năng tập trung tư tưởng
có thể giảm dần một cách tương đối nhanh chóng.
Một ít người cảm thấy đau "lâm râm", "nhoi nhói" phần bụng trên dưới
xương sườn bên phải hoặc buồn nôn, khó chịu, da nổi ngứa, đau khớp xương
và bắp thịt. Nếu không được khám phá và chữa trị kịp thời, bệnh mỗi
ngày một nặng hơn. Gan mỗi ngày một viêm hơn, đưa đến
bệnh xơ gan, rồi chai gan.
b) Hậu Quả Lâu Dài:
Thông thường, sau một thời gian trung bình là 20 năm, gan bắt đầu bị xơ
và từ từ biến qua chai. Trong một số trường hợp hiếm hoi hơn, thời gian
chuyển hóa từ viêm đến chai có thể kéo dài hơn 50 năm. Tốc độ chai gan
của mỗi cá nhân, vì thế, còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố và điều kiện khác
nhau. Quan trọng nhất là trạng thái sưng đỏ của tế bào gan, khi bệnh
mới được khám phá. Khi xác nghiệm tế bào dưới kính hiển vi, người ta có
thể ước đoán được thời gian cần thiết để tế bào gan sẽ đi từ viêm sang
chai.
c) Yếu Tố và Điều Kiện Bất Lợi:
Nhiều dữ kiện khác nhau có thể gây ảnh hưởng trực tiếp đến sự tiến triển của bệnh viêm gan C. Vì thế bệnh có thể phát triển nhanh chóng hơn dự tính gấp nhiều lần. Những người bị viem gan C
sau khi nhận máu nhiễm khuẩn, sẽ bị chai gan nhanh hơn (thường từ 8 đến
14 năm sau khi bị lây bệnh). Có lẽ trong lúc nhận máu, cơ thể đã bị
"tấn công" và xâm lấn một cách "ồ ạt" bởi hàng tỷ vi khuẩn vi viêm gan C cùng một lúc, nên gan bị viêm nặng hơn.
Rượu bia, nếu uống quá nhiều sẽ gây tổn thương tế bào gan, và gan sẽ bị chai nhanh hơn. Người
viem gan C mãn tính mà uống quá nhiều rượu bia, không khác gì như "châm dầu vào lửa".
Một số thuốc khác nhau cũng có thể làm cho lá gan bị chai nhanh hơn. Vì thế, người viêm gan C
nên rất thận trọng khi uống bất cứ một loại thuốc nào, ngay cả các loại
thuốc cỏ cây bày bán trên thị trường mà không cần toa bác sĩ.
Gan cũng sẽ bị hư nhanh chóng hơn nếu cùng một lúc bệnh nhân bị nhiễm
trùng bởi nhiều loại vi khuẩn viêm gan khác nhau. Đây là trường hợp khi
bệnh nhân bị cùng một lúc nhiều loại bệnh nhiễm trùng khác nhau như
viêm gan B,
viêm gan C, viêm gan D hoặc bệnh HIV-AIDS.
May mắn thay, không phải ai bị viêm gan C cũng sẽ bị chai gan.
Và trên lý thuyết chỉ khoảng 5% bệnh nhân viêm gan C mới bị thiệt mạng
bởi căn bệnh này. Tuy thế, với 2% tổng số dân chúng toàn cầu, viêm gan C
đã trở thành một trong những căn bệnh nguy hiểm nhất trong thế kỷ 21.
Riêng tại Mỹ, sẽ có khoảng 8 đến 10 ngàn người thiệt mạng mỗi năm.
Nguồn : Phongkham12kimma.com & Thanhnien.com
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét